Cốt Chinh Miền Xuất Sắc cùng Mo2i
Về Mo2i - một phương thức khai vấn mới tại Việt Nam, cùng những liên kết suy nghĩ tới Cốt Chinh và Tư Duy Hệ Thống
Hôm nay 10.7.2026, nhờ duyên chị Giáng Hương — Founder Hệ thống giáo dục Emilia Elite gieo tới, tôi có cơ hội ngồi lại lắng nghe TS. Nguyễn Thuỵ Phương, chị Thuỵ Vân, và Thầy Đắc Hà nói về một phương pháp khai vấn còn khá mới ở Việt Nam: Mo2i. Bài viết này là vài dòng ghi lại, vừa để tỏ lòng biết ơn, vừa để tham chiếu cho Cốt Chinh (Cốt lõi & Chinh Phục) - phương pháp Coaching cho người Việt mà tôi vẫn đang xây dựng và đúc kết từ 2020. Bài viết này chia sẻ lại với các bạn độc giả của blog này một vài nội hàm mà tôi nghĩ là cần biết về Mo2i.
1. Mo2i là gì, và người khai sinh ra nó
Mo2i là viết tắt của Mode Opératoire Identitaire et Itératif — tạm dịch: Phương thức Vận hành mang tính Bản sắc và Lặp lại. Người khai sinh ra nó là Joël Guillon, một người Pháp đi lên từ nghề bán hàng và tư vấn, rồi dành hơn mười lăm năm nghiên cứu theo “lý thuyết ăn sâu” (grounded theory): không bắt đầu bằng giả thuyết, mà bắt đầu bằng việc gom góp dữ liệu từ hàng nghìn con người thật, để mô hình tự thân xuất hiện từ thực tiễn của đời sống.
Mo2i chia sẻ một thông điệp giản dị mà lạ lùng: Mỗi chúng ta đều có một miền hành động xuất sắc — cái cách riêng ta vận hành khi ta ở phong độ cao nhất, làm mà như không làm. 3 từ khoá nay về đêm viết vẫn in trong đầu tôi: THÔI THÚC - THUẦN THỤC - THÍCH THÚ. Miền ấy không do ta chọn lúc trưởng thành. Nó được hun đúc từ 0 đến mười sáu tuổi, từ sự pha trộn giữa tài năng, tính cách, những gì được dạy dỗ và những trải nghiệm vui buồn. Rồi nó lặn vào trí nhớ vận động, thành một thứ tự động, đến mức ta quên mất nó tồn tại.
Chị Thuỵ Phương ví nó như ông thần đèn trong truyện Aladdin. Ông thần vẫn nằm đó, trong mỗi đứa trẻ. Nhưng chỉ khi có người cọ vào cây đèn, gọi đúng tên, ông mới hiện ra. Trớ trêu là phần lớn người lớn cả đời đi bảo đứa trẻ rằng nó không có ông thần đèn nào cả.
Ba dấu hiệu để nhận ra miền ấy, TS. Thuỵ Phương gói trong ba chữ “th”: thôi thúc — cái ngứa ngáy khó tả khi ta rơi vào một bối cảnh bất như ý; thuần thục — làm dễ đến mức khủng khiếp; và thích thú — làm mà như chơi. Còn một dấu hiệu thứ tư, tinh vi hơn: ta hay tầm thường hoá chính miền xuất sắc của mình. “Ôi cái đó ai làm chả được.” “Chắc do em gặp may.” Chính câu nói khiêm tốn ấy lại là nơi ông thần đèn đang ẩn.
2. Những điểm chạm với Cốt Chinh
Đọc về Mo2i, tôi thấy rất nhiều điểm chạm với Cốt Chinh, thậm chí ở đúng chỗ sâu nhất: cái gốc vô hình chi phối mọi hành động hữu hình.
Ông Guillon nói, bản chất của một hành động là biến một thực tại A bất như ý thành một thực tại B như ý, và để đi từ A đến B ta phải trải qua năm pha — thu thập, ghi nhớ, phân tích, sáng tạo, hành động. Nhìn bề mặt, năm pha ấy thuần tuý là CHINH: đối diện vấn đề, thích ứng, và can đảm biến đổi thực tại. Đó là năng lực dấn thân, năng lực chinh phục tình huống.
Nhưng nguồn của năm pha ấy lại nằm ở CỐT. Bởi cái cỗ máy chinh phục đó không do ta lắp ráp ở tuổi trưởng thành - nó được đúc từ gốc rễ tuổi thơ, ăn sâu vào bản sắc, nằm trong vùng vô thức. Vậy nên khi một người truy ngược dòng năm pha để tìm ra Mo2i của mình, họ không chỉ học một kỹ thuật. Họ đang Biết Mình Hệ Thống. Họ đang chạm vào cái cốt lõi, cái dấu ấn độc nhất hình thành từ cội nguồn đời mình.
Nói cách khác, hành trình Mo2i tái hiện đúng cung đường Cốt Chinh: khởi từ Chinh mà dẫn về Cốt. Người ta tìm đến vì một bài toán rất thực tế của hành động — làm sao để định vị mình, để được nhận ra, để chọn đúng đường. Nhưng lời giải lại buộc họ lặn xuống tận gốc rễ con người mình. Và một khi đã soi rõ cái cốt ấy, họ trở lại thế giới hành động với sự “xoay sở tuỳ cơ ứng biến” nhưng có gốc — không còn diễn vai mà đám đông quy định, mà hiện thân và toả sáng như một bản thể toả sáng.
Cái chữ itératif - lặp lại - thì bắc thẳng một nhịp cầu sang tư duy hệ thống. Mo2i không phải một đường thẳng, mà là một vòng hồi tiếp bản sắc: mỗi lần hành động (Chinh) lại bồi thêm một tầng hiểu về gốc (Cốt), và mỗi tầng Cốt sâu hơn lại khiến vòng Chinh kế tiếp sắc bén hơn. Cốt và Chinh, ở đây, không phải hai giai đoạn tách rời, mà đan xen trong từng vòng xoay. Và cái mà chị Thuỵ Phương gọi là “nội soi miền xuất sắc”, tôi gọi bằng ngôn ngữ Cốt Chinh: lặn xuống cội rễ, rồi trồi lên thành hành động.
3. Chạm nhất, là câu chuyện tuổi thơ của chị Giáng Hương
Nhưng điều ở lại với tôi lâu nhất hôm ấy không phải là lý thuyết. Là khi chị Giáng Hương kể lại câu chuyện tuổi thơ của chính chị.
Tôi ngồi nghe một người ngoài 50 chia sẻ về lộ trình được dẫn ngược về những miền ký ức tưởng đã ngủ quên — một trò chơi, một khoảnh khắc, một việc làm nhỏ mà chị vẫn nhớ sau bao nhiêu năm. Hành trình một cô bé cấp 3 muốn tự tay dựng một vở kịch về Thuý Kiều, thật tự nhiên - như một sự ảnh hưởng tất yếu từ môi trường gia đình; rồi tới ước mơ làm ca sỹ nên thi vào nhạc viện; để rồi sau này cuộc đời đưa lối thế nào mà lại gắn bó hơn thập kỷ với ngành ngân hàng - chứng khoán. Và ở đỉnh cao của nghề nghiệp rất-liên-quan-đến- tiền ấy, chị quyết định rời bỏ và dấn thân vào con đường giáo dục của sự hồn nhiên: mở trường mầm non (Mà lại còn mở hẳn cho trẻ từ 6 tháng tuổi - điều mà ít nơi dám làm vì vừa khó vừa chẳng có lợi nhuận là bao).
Để tới nay khi biết về miền hành động xuất sắc của Mo2i, chị Giáng Hương kết nối lại được tất cả những trải nghiệm đó.
Điều làm tôi suy ngẫm là cơ chế của khoảnh khắc đó. Không ai dạy chị chị là ai. Người dẫn dắt chỉ giúp chị gọi tên cái mà chị đã luôn mang trong mình, đã luôn làm rất thuần thục và thích thú, mà chưa từng có ai — kể cả chính chị — dám công nhận. Nó giống hệt cái ông thần đèn kia. Vẫn nằm đó, chờ một lần được cọ vào và gọi đúng tên.
Đó chính là chỗ Mo2i và Cốt Chinh gặp nhau lần cuối: cả hai đều tin rằng sự tự tin thật không phải thứ ta đi vay mượn, bồi đắp từ bên ngoài. Nó nằm sẵn bên trong, ở miền xuất sắc của cô bé, cậu bé mà mỗi chúng ta từng là.
4. Trong một hệ thống quá nhiễu, hãy gia cố điểm tựa nơi chính mình
Chúng ta đang sống trong một hệ thống nhiễu loạn thông tin đến mức chóng mặt. Mỗi ngày một phương pháp mới, một lời hứa mới, một tiếng gọi mới bảo ta phải trở thành ai đó khác. Trong cái ồn ào ấy, điều khôn ngoan không phải là chạy theo thêm một tiếng gọi nữa. Mà là thường xuyên gia cố điểm tựa duy nhất nơi chính mình.
Donella Meadows (một nhà tư duy hệ thống mà tôi thường trích dẫn rất nhiều trong các khoá học của mình) - trong lý thuyết đòn bẩy của bà, đặt điểm can thiệp sâu nhất của một hệ thống không phải ở các con số hay dòng chảy bề mặt, mà ở tầng hệ hình — cái khuôn tư duy mà từ đó cả hệ thống sinh ra. Với một đời người, cái khuôn ấy chính là sự hiểu biết về bản thân. Càng nhiễu, ta càng cần một cái neo. Và cái neo vững nhất, nghịch lý thay, lại là cái ta khó nhìn thấy nhất nếu chỉ đứng một mình soi gương.
Từ nay, bên cạnh những lối cũ, ta có thêm Mo2i như một phương pháp khai vấn mới được giới thiệu về Việt Nam. Tôi viết những dòng này với lòng trân trọng dành cho Mo2i, và cho cộng đồng khai vấn đang lớn dần lên tại Việt Nam - một cộng đồng khởi ý niệm tử tế: giúp mỗi người định vị đúng miền hành động xuất sắc của họ. Bởi định vị đúng mình, suy cho cùng, là bước đầu tiên và cũng là bước khó nhất của mọi hành trình về cốt lõi.
Ghi chú thêm — Tóm lược & hệ thống hoá từ podcast của TS. Nguyễn Thuỵ Phương
Dành cho ai muốn tìm hiểu sâu hơn. Lược thuật từ buổi trò chuyện của TS. Nguyễn Thuỵ Phương — dịch giả cuốn “Trực giác và thiên bẩm sáng tạo của bạn” (phương pháp Mo2i, tác giả Joël Guillon). Phần liên hệ với tư duy hệ thống là diễn giải riêng của người viết.
Bản chất. Mo2i là phương thức hành động (hay bản thể hành động) của mỗi người — cái cách riêng ta vận hành khi ở trạng thái xuất sắc. Nó được hình thành từ 0–16 tuổi, cất trong trí nhớ vận động, và theo nghiên cứu của Guillon thì sau tuổi 16 nó gần như bất biến — ví như “ADN trên phương diện hành động”. Không đổi được, nhưng căn chỉnh, tinh chế được.
Ba nền tảng khoa học. Một là tâm lý học tích cực. Hai là khoa học thần kinh. Ba là bản thể tự sự (narrative identity) — nơi giao thoa của triết học, tự sự học và khoa học xã hội nhân văn.
Công cụ. “Hội thoại phân giải” — một cuộc đồng hành giữa nhà khai vấn và thân chủ, không phải hỏi–đáp, mà là dẫn dắt để các ký ức hành động tự bật mở.
Tiến trình một hành trình khai vấn (thường 7 phiên, khoảng 14–20 giờ):
Kể chuyện — bắt đầu từ 4 câu chuyện (3 câu chuyện đời + 1 câu chuyện trò chơi/thể thao tuổi thơ), với hai tiêu chí: việc mình rất thích và mình là chủ thể.
Tái hiện bằng tranh — chuyển từ ngôn ngữ lời sang ngôn ngữ biểu tượng.
Làm thơ — thể haiku, Việt hoá thành “ngũ–thất–ngũ”.
Câu tổng kết — theo mẫu “Tài nghệ của tôi là…”, gói trọn phương thức hành động trong một câu.
(Nếu là workshop nhóm) Trò chơi cơ thể — đưa thân thể vào cuộc.
Cấu trúc cốt lõi. Mỗi phương thức hành động là một chu trình cải biến và khép kín: từ A (bất như ý) đến B (như ý), đi qua năm pha — thu thập → ghi nhớ → phân tích → tìm giải pháp → thực thi.
Bốn dấu hiệu nhận diện. Ba chữ “th”: thôi thúc (khi ở trong bối cảnh A), thuần thục và thích thú (khi ở trong năm pha). Dấu hiệu thứ tư: thói quen tầm thường hoá miền xuất sắc của chính mình (”ai làm chả được”, “do may thôi”).
Một lưu ý quan trọng. Không thể tự khai vấn cho mình. Như bác sĩ phẫu thuật có thể tự chụp chiếu tim mình, nhưng không thể tự mổ tim mình — khâu gọi tên cuối cùng cần một chuyên gia bên ngoài.
Ứng dụng. Hướng nghiệp (đặc biệt lứa 16–22); hoà giải mâu thuẫn liên thế hệ (cha mẹ dự phiên với vai trò quan sát viên, chỉ nghe và nhìn); kiến tạo sự nghiệp thứ hai; mở ra cuộc đời mới cho người chớm/đã về hưu.
Hành trình bốn bước để miền xuất sắc thành hiện thực. Nhận diện → công nhận (mình tự công nhận rồi xã hội công nhận) → ý thức hoá (đưa vào các quyết định) → hiện thực hoá. Guillon cho rằng khi bạn đi hết bước bốn, xã hội sẽ tự tìm đến bạn vì miền xuất sắc mà họ không có.
Bốn điểm liên hệ với tư duy hệ thống
Chu trình A→B qua năm pha là một vòng hồi tiếp. Đây là một balancing loop điển hình: hệ thống “con người” liên tục đóng khoảng cách giữa hiện trạng bất như ý (A) và trạng thái mong muốn (B). Chữ itératif chính là bản chất lặp của mọi vòng hồi tiếp.
Trí nhớ vận động là một “cấu trúc ẩn”. Nó là cái mental model vận hành bên dưới ý thức, quyết định hành vi mà ta không hay biết — đúng thứ mà tư duy hệ thống gọi là ẩn cấu trúc, tầng nằm dưới các sự kiện và khuôn mẫu bề mặt.
“Căn chỉnh cái A với ngoại cảnh” là ứng biến có gốc. Guillon nói ta không đổi được Mo2i, nhưng có thể căn chỉnh nó với hoàn cảnh để ngoại cảnh trở thành thuận cảnh thay vì nghịch cảnh. Đây chính là leverage: không cưỡng lại cấu trúc hệ thống, mà can thiệp thuận theo nó.
Bản thân là điểm đòn bẩy sâu nhất. Việc phải cần một người ngoài để “nội soi” chính mình phản ánh một chân lý hệ thống: ta luôn có điểm mù về cấu trúc của chính hệ thống mình đang ở trong. Trong một hệ nhiễu, gia cố sự hiểu về bản thân là can thiệp vào tầng hệ hình — tầng đòn bẩy cao nhất theo Meadows.


